Uninature PT - шаблон joomla Скрипты

Bóng chuyền hơi – môn thể thao vui và khỏe

Tác giả: Nguyễn Thị Hương Liên - Đăng ngày: . - Đăng trong mục: Tin tức - Sự kiện

Môn bóng chuyền hơi không đòi hỏi người chơi phải hao tốn thể lực quá nhiều cũng như cần phải có kỹ thuật siêu hạng khi thi đấu. Thế nên, môn bóng chuyền hơi rất phù hợp với lứa tuổi từ 35 tuổi trở lên.


Vậy môn bóng chuyền hơi có từ khi nào? Đây là câu hỏi được nhiều người chơi đặt ra, tuy nhiên đến nay vẫn chưa có câu trả lời chính xác. Chỉ biết môn thể thao này ngày càng thu hút người chơi. Bởi bóng chuyền hơi dễ chơi.

Thứ nhất, quả bóng được làm bằng nhựa hoặc cao su mềm nên mềm hơn rất nhiều so với quả bóng chuyền, vì thế không quá đau tay người chơi khi đánh bóng. Thứ hai, môn thể thao này không đòi hỏi người chơi phải giàu về thể lực và giỏi về kỹ thuật. Chỉ cần di chuyển linh hoạt và đánh bóng uyển chuyển là người chơi có thể tạo ra nhiều pha bóng hấp dẫn và vui vẻ trên sân.

 

Thứ ba, dụng cụ để chơi môn bóng chuyền hơi cũng không quá cầu kỳ, chỉ cần một khoảng sân nhỏ, hai cột lưới và lưới cùng một quả bóng là người chơi đã có thể thi đấu với nhau.

 

Hiện nay, môn bóng chuyền hơi không chỉ đơn thuần là môn thể thao chơi vào mỗi buổi chiều hoặc sáng sớm, mà đã đưa vào nhiều cuộc thi đấu có tổ chức quy mô, như hội thao, giao lưu giữa các khối phố, cơ quan, ban ngành v.v…

 

Cùng với xu thế phát triển của bóng chuyền hơi, những năm gần đây, thông qua các kỳ Hội thao ở Trường Đại học Hà Tĩnh, môn thể thao này đã thu hút được số lượng vận động viên tham gia thi đấu rất lớn.

 

Mới đây, tại Hội thao khối thi đua các Trường Đại học Cao đẳng trên địa bàn tỉnh Hà Tĩnh, đội tuyển bóng chuyền hơi của Trường Đại học Hà Tĩnh đã thi đấu tốt để đạt giải cao. Thế nên, dự đoán trong thời gian tới, môn bóng chuyền hơi sẽ phát triển mạnh ở Trường.

Một số chính sách có hiệu lực nổi bật trong tháng 8/2019

Tác giả: ThS. Nguyễn Văn Hoàng - Đăng ngày: . - Đăng trong mục: Tin tức - Sự kiện

Nhiều chính sách mới có hiệu lực từ tháng 8/2019 như: Hướng dẫn xếp lương chức danh nghề nghiệp viên chức ngành giáo dục nghề nghiệp. Lương Hưu, trợ cấp BHXH của cán bộ xã tăng 7,19%, Thêm 03 trường hợp thanh toán trực tiếp chi phí khám, chữa bệnh BHYT. Doanh nghiệp siêu nhỏ được hỗ trợ 100% chi phí tư vấn pháp luật; …



1. GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO


Giảng viên giáo dục nghề nghiệp hệ số lương cao nhất là 8,00.


Ngày 12/8/2019, Bộ Lao động Thương binh và Xã hội đã ban hành Thông tư 12/2019/TT-BLĐTBXH hướng dẫn việc chuyển xếp lương chức danh nghề nghiệp viên chức chuyên ngành giáo dục nghề nghiệp.


Cụ thể, viên chức được bổ nhiệm làm giảng viên giáo dục nghề nghiệp cao cấp (hạng I), mã số: V.09.02.01, được áp dụng hệ số lương của viên chức loại A3 nhóm 1 (A3.1) từ hệ số lương 6,20 đến hệ số lương 8,00; Giảng viên giáo dục nghề nghiệp chính (hạng II), mã số: V.09.02.02, được áp dụng hệ số lương của viên chức loại A2 nhóm 1 (A2.1) từ hệ số lương 4,40 đến hệ số lương 6,78.


Giảng viên giáo dục nghề nghiệp lý thuyết (hạng III), mã số: V.09.02.03, được áp dụng hệ số lương của viên chức loại A1 từ hệ số lương 2,34 đến hệ số lương 4,98; Giảng viên giáo dục nghề nghiệp thực hành (hạng III), mã số: V.09.02.04, được áp dụng hệ số lương của viên chức loại A0 từ hệ số lương 2,10 đến hệ số lương 4,89.


Viên chức được bổ nhiệm làm giáo viên giáo dục nghề nghiệp hệ số lương từ 1,86 đến hệ số lương 7,55 tùy từng hạng cụ thể.


Thông tư có hiệu lực từ ngày 26/9/2019.


2. LAO ĐỘNG - TIỀN LƯƠNG- BẢO HIỂM


Lương hưu, trợ cấp BHXH của cán bộ xã tăng 7,19%.


Bộ Nội vụ đã ban hành Thông tư 09/2019/TT-BNV, có hiệu lực ngày 01/8/2019, hướng dẫn thực hiện điều chỉnh mức trợ cấp hàng tháng từ ngày 01/7/2019 đối với cán bộ xã đã nghỉ việc.


Tăng mức lương hưu, trợ cấp bảo hiểm xã hội và trợ cấp hàng tháng thêm 7,19% trên mức trợ cấp được hưởng tại thời điểm tháng 6/2019 đối với cán bộ xã già yếu đã nghỉ việc. Theo đó, mức trợ cấp hàng tháng từ 01/7/2019 = mức trợ cấp được hưởng tại thời điểm tháng 6/2019 x 1,0719.


Tăng trợ cấp, phụ cấp của người có công với cách mạng.


Từ ngày 01/7/2019, mức chuẩn để xác định mức trợ cấp, phụ cấp ưu đãi người có công với cách mạng là 1,624 triệu đồng, cao hơn mức hiện tại 109.000 đồng theo Nghị định 58/2019/NĐ-CP.


Thêm trường hợp thanh toán trực tiếp chi phí khám, chữa bệnh BHYT.


Đây là nội dung đáng chú ý nêu tại Thông tư 09/2019/TT-BYT hướng dẫn một số nội dung trong công tác khám, chữa bệnh bảo hiểm y tế (BHYT).


Từ ngày 01/8/2019, sẽ có thêm 03 trường hợp người có thẻ BHYT được thanh toán trực tiếp chi phí khám, chữa bệnh:


- Người có thời gian tham gia BHYT 05 năm liên tục trở lên và có số tiền cùng chi trả chi phí khám, chữa bệnh trong năm lớn hơn 06 tháng lương cơ sở (8,94 triệu đồng) (trừ trường hợp tự đi khám, chữa bệnh không đúng tuyến) nhưng chưa được thanh toán số tiền cùng chi trả lớn hơn 06 tháng lương cơ sở;


- Dữ liệu thẻ BHYT không được cung cấp hoặc cung cấp không chính xác thông tin thẻ BHYT;


- Người bệnh không xuất trình được thẻ BHYT trước khi ra viện, chuyển viện trong ngày do cấp cứu, mất ý thức, tử vong hoặc bị mất thẻ nhưng chưa được cấp lại.


3. TƯ PHÁP-HỘ TỊCH


Cứu người trong hỏa hoạn được đề nghị đặc xá.


Từ ngày 01/8/2019, người bị kết án phạt tù cứu được tính mạng người khác hoặc tài sản lớn có giá trị từ 50 triệu đồng trở lên trong thiên tai, hỏa hoạn sẽ được đề nghị đặc xá theo Nghị định 52/2019/NĐ-CP.


Ngoài ra, một số trường hợp lập công lớn khác cũng được đề nghị đặc xá như giúp trại giam, cơ quan thi hành án hình sự, tố tụng hình sự phát hiện, truy bắt, điều tra và xử lý tội phạm; có phát minh, sáng kiến có giá trị lớn hoặc thành tích đặc biệt xuất sắc khác.


4. DOANH NGHIỆP


Doanh nghiệp nhỏ và vừa được hỗ trợ 100% chi phí hỗ trợ pháp lý.


Theo Nghị định 55/2019/NĐ-CP, có hiệu lực từ ngày 16/8/2019, các doanh nghiệp nhỏ và vừa sẽ được hỗ trợ Xây dựng, quản lý, duy trì, cập nhật, khai thác và sử dụng cơ sở dữ liệu về văn bản quy phạm pháp luật, về vụ việc, vướng mắc pháp lý, cập nhật dữ liệu về bản án, quyết định của tòa án; phán quyết của trọng tài thương mại; quyết định xử lý vụ việc cạnh tranh; quyết định xử lý vi phạm hành chính liên quan đến doanh nghiệp và trong các công tác khác bao gồm hỗ trợ chi phí tư vấn pháp luật cụ thể như sau:


Doanh nghiệp siêu nhỏ được hỗ trợ 100% chi phí tư vấn pháp luật theo văn bản thỏa thuận cung cấp dịch vụ tư vấn pháp luật giữa tư vấn viên pháp luật và doanh nghiệp, nhưng không quá 03 triệu đồng một năm;


Doanh nghiệp nhỏ được hỗ trợ tối đa 30% chi phí tư vấn pháp luật theo văn bản thỏa thuận cung cấp dịch vụ tư vấn pháp luật giữa tư vấn viên pháp luật và doanh nghiệp, nhưng không quá 05 triệu đồng một năm;


Doanh nghiệp vừa được hỗ trợ tối đa 10% chi phí tư vấn pháp luật theo văn bản thỏa thuận cung cấp dịch vụ tư vấn pháp luật giữa tư vấn viên pháp luật và doanh nghiệp, nhưng không quá 10 triệu đồng một năm;

 

 

Làng tôi, mười lăm trở về

Tác giả: ThS. Đinh Tiên Hoàng - Đăng ngày: . - Đăng trong mục: Tin tức - Sự kiện

Tôi rời khỏi Làng của tôi đã mười lăm năm, trong khoảng thời gian ấy thì có hơn mười năm tôi đi miết gần như không quay về đó nữa, phần vì cha mẹ tôi cũng đã chuyển về quê nội tôi, phần vì tôi giờ chọn lập nghiệp ở thành phố nên không có nhiều thời gian để trở lại. Ra đi một phần tư đời người nhưng chưa bao giờ tôi quên được mảnh đất nơi tôi sinh ra và nuôi tôi lớn lên.


 

Tôi trở về Làng vào một ngày thời tiết khá đẹp, mười lăm năm nói là lâu nhưng cũng chưa đủ để làm khác lạ đi cái khuôn hình con người tôi, ấy thế mà cũng có không ít người không còn nhận ra tôi, đám trẻ con ngày tôi ra đi chúng còn lít nhít không biết đã đành, nhưng những người lớn có người cũng phải nhìn thật lâu mới nhận ra tôi, hình như tôi đã già đi rồi thì phải.

 

Tôi đi từ đầu làng đến cuối làng, vào thăm một vài nhà là những gia đình thân với cha mẹ tôi ngày xưa ở đây, và ăn một bữa cơm ở nhà hàng xóm ngay bên nhà cũ. Khung cảnh Làng tôi cũng không thay đổi nhiều lắm, chỉ có một vài thay đổi không đáng kể, là xã điểm nông thôn mới nên đường sá được chỉnh trang quy củ và sạch đẹp hơn, không có công trình nào mới từ phúc lợi công cộng cho đến tư gia. Xem chừng mọi thứ vẫn thế như lúc tôi ra đi.

 

Cũng lâu rồi tôi mới quay về làng, ngày xưa ông cụ thân sinh tôi cũng là cán bộ có tâm huyết với địa phương nên người dân ở đây cũng quý, với văn hoá có chén rượu thì ới, có hoạn nạn thì chia nên trong mâm cơm chiều đón tôi cũng có khá đông những người trong làng cùng tham gia, nếu như trước đây những bữa như thế này với tôi rất bình thường, nhưng hôm nay cảm giác vừa ấm cúng, vừa thân mật, lại như luyến tiếc một nỗi niềm gì đó.

 

Mâm cơm chào đón đứa con xa quê trở về có rất nhiều thứ, nhưng tôi để tâm lắm đến việc trên đó có những gì, vì cái tình nó đong đầy nên mình cũng không còn quá quan tâm đến cái ăn, với lại hồi này cũng không còn đói kém nữa nên cũng chẳng ai nề hà chuyện ăn uống, quan trọng là cái tình người. Những lời hỏi thăm đến các cụ nhà tôi, những câu chuyện ôn lại ngày xưa, rồi những câu chuyện xảy ra trong làng mười lăm năm qua, nghe ra tôi mới thấy làng tôi thay đổi nhiều lắm, chứ không chỉ bình yên như những gì tôi vẫn thấy. Trong đôi mắt và lời nói của người già chất chứa đầy sự buồn rầu và lo lắng, “đám trẻ lớn lên đều như anh cả, chúng đi rồi ở lại nước ngoài, ở lại thành phố, không đứa nào quay về nữa, làng giờ chỉ còn các ông bà già”; tôi bảo, “các cụ cũng đừng trách chúng con, ra thành phố tiếp cận được cuộc sống có nhiều tiện nghi hơn, với lại ở thành phố chúng con mới có cơ hội kiếm được tiền, về quê giờ cũng vất vả quá cụ à”; “ờ thì các anh lớn lên phải đi ra là đã đành, nhưng lớp trung tuổi giờ cũng dần đi, rồi cũng chẳng thấy đứa nào trở về, toàn nhà trống im ỉm cả năm, chắc rồi chúng cũng không quay về nữa”. cầm chén rượu đưa lên môi uống như để che giấu đi sự im lặng mà tôi biết có nói thế nào cũng là biện minh.

 

Làng tôi nói riêng và xã của tôi nói chung có thể nói về kinh tế thì giầu nhất huyện, về văn hoá có lẽ cũng chỉ thua thị trấn là nơi trung tâm của huyện. Tuy là xã miền núi nhưng có cơ cấu kinh tế ổn định nên đời sống vật chất lẫn dân trí đều phát triển khá cao. Ngoại trừ những người làm cán bộ và các gia đình là giáo viên của các cấp học trên địa bàn thì một trăm phần trăm hộ gia đình của xã là công nhân của nhà máy chè, với cây chè, người dân quê tôi có mức thu nhập ổn định và có cuộc sống khá tươm tất. Tôi còn nhớ những năm khi mà mới có những chiếc ti vi nội địa nhập về, ở các xã lân cận người dân phải bỏ tiền vé chỉ để được xem một chương trình phim truyện bình thường thì xã tôi gần như nhà nào cũng có vô tuyến, hồi đó mỗi cái xe máy phải có giá cả vài ba chục con bò thì xã tôi cũng đã có gần trăm chiếc, có nhà còn có hẳn cả một con xe trắng hai đầu (ô tô).

 

Ngoài chè ra thì gỗ cũng là một nguồn thu nhập lớn cho người dân, cứ ngày lăn lóc với cây chè thì đêm đến là như mở hội với từng đoàn người rồng rắn dắt trâu bò vào rừng để kéo gỗ ra. Có tiền, ngoài sắm sanh vật dụng thì người ta xây dựng nhà cửa, rồi nhờ đó mà nghề thợ xây cũng kiếm ra không ít tiền. Nói chung, với cây chè, với gỗ rừng, ký ức trong tôi làng mình là một vùng quê xanh tươi và trù phú, đó cũng là cơ sở để tất cả đám trẻ con chúng tôi đều được cho ăn học tử tế và rồi thoát ly ra ở thành phố.

 

Mười lăm năm rồi, ấy vậy mà quê tôi vẫn thế, có lẽ vì tôi yêu cái Làng của tôi ngày xưa mà quên mất rằng đất nước mình trong mười lăm năm qua có rất nhiều thành tựu, đáng lẽ ra với nền tảng kinh tế như thế thì Làng tôi bây giờ phải như phố mới đúng, ấy vậy mà không, vẫn yên bình và chung thuỷ đến như thế. Trầm ngâm hồi lâu tôi mới chợt nhận ra bên mâm cơm đa số là người già, chỉ có vài người anh lớn tuổi chứ không phải chật sân như một đội bóng của ngày xưa, lớp thanh niên thì hẳn nhiên là không có rồi, vì chúng giờ đều đang ở thành phố cả. Tôi hỏi ông cụ bên cạnh, “cụ ơi sao các anh trong làng của mình đi đâu vậy ạ”, ông cụ lắc đầu “gỗ hết, chè không ăn thua nữa, không đi ra mà kiếm tiền thì chỉ có ở nhà rượu chè rồi sinh chuyện thôi”; “thế cây chè của mình giờ không còn ăn thua hả cụ”; “đã mười năm nay rồi vẫn thế, gói mỳ tôm đã lên từ năm trăm đồng thành ba nghìn mà chè vẫn một cân hai nghìn, làm không đủ trả công thuê hái với tiền thuốc sâu, phân bón”; một cụ khác thêm vào “ mà anh thấy đấy, đã lâu lắm rồi có một cái chương trình nông nghiệp nào đâu, dân mình mạnh ai làm gì thì làm, đến cây cam trồng đến mùa cũng hái cho bò ăn chứ có ai hỗ trợ cho đầu ra, đầu vào nào, con gà con ngoé nuôi lớn được thì ăn, dịch thì vứt, tự sinh tự diệt thế thôi”.

 

Không ai nói thêm câu gì về câu chuyện này nữa, rượu cũng ngà ngà, các cụ hăng hơn khi nghe nói đến đất nước Nhật Bản, một vài người cũng có nhắc đến nước Đức, anh chủ nhà thì bảo là thằng cu đang học năm nay cuối phổ thông, sang năm chắc sẽ cho đi Canada du học theo diện tìm việc, khuyến khích nó ở lại bển, không thì ở lại càng lâu càng tốt, ông cụ một bên thì lắc đầu nguầy nguậy, “đất nhà anh lắm thế không bảo nó ở nhà mà tiếp quản, đi đâu bên kia cho xa xôi”; “đất nhiều nhưng không cày ra ăn cụ ạ”. Cứ thế, một vài người thêm những câu chuyện về con cái họ, có cụ còn lấy điện thoại gọi video hẳn cho cả gia đình con trai đang đi làm công nhân tận Bắc Ninh, nơi mỗi tháng hai vợ chồng chúng nó làm bằng lương làm chè nửa năm.

 

Tôi lại lên chuyến xe trở lại thành phố, trong tâm trí tôi vẫn văng vẳng lời dặn dò trước khi ra đi “lần này đi nhớ về thăm làng thường xuyên nha con, mày mà cứ đi lâu thế, mười lăm năm nữa đừng nói là không còn thấy các cụ, mà có khi đến Làng mình cũng chỉ còn những ngôi nhà hoang và mồ mả thôi con ạ”.  Có lẽ không chỉ mỗi làng tôi mới như thế, trong khi thành phố đang không ngừng phình ra và chật chội, chen lấn, thì những ngôi làng đang ngày càng thưa đi bóng người. cứ thế này, có khi tất cả rồi chỉ còn là ký ức. Ai cũng đổ cho vì mưu sinh, nhưng không ai trả lời được câu hỏi tại sao không thể mưu sinh được nơi mình sinh ra và lớn lên, cứ thế này nông thôn, đồng ruộng rồi sẽ về đâu, trách nhiệm tại xã hội phát triển hay tại bởi con người, có lẽ không ít người đang nghĩ giống tôi, nhưng có khi họ cũng chẳng buồn nói, tất cả có lẽ là tại “thời cuộc”.